Chào mừng quý vị đến với Violet Và Những Người Bạn.
Thơ Sông Hương 08-1999
![]() |
| (Ảnh: Internet) |
Ngô Thế Oanh - Minh Việt - Nguyễn Đăng Việt - Nguyễn Huy Anh - Tô Văn Hiệu - Huỳnh Minh Tâm - Liên Nam - Tân Lĩnh - Nguyễn Thanh Mừng - Lê Quốc Hán
NGÔ THẾ OANH
Thơ cho những chú mèo
Bài thơ này ta dành tặng bạn ta
Những chú mèo trong nhà thân thuộc
Suốt một đời đã vì người bắt chuộc
Chia cùng ta cả những vui buồn
Những chú mướp vằn vèo như hổ
Những chú khoang láu lỉnh tinh anh
Mun đen thẳm bóng đêm cô đặc
Và dễ thương tam thể hiền lành
Đời rắc rối những trò buông bắt
Ta đôi khi không khỏi thoáng hư vô
Chợt nhìn lại gặp mèo lim dim mắt
Mèo nhìn ta thoáng diễu cợt mơ hồ
Chỉ cần bế mèo lên và nhẹ vuốt
Bộ lông tơ mềm mại mượt êm sao
Lòng lắng lại. Nỗi buồn nguôi vợi bớt
Ta học yêu đời sống cùng mèo
Con gái nhỏ của ta tuổi Mão
Có chút gì thiên vị với mèo chăng
Mùa xuân đến hai chị em dạo phố
Còn thơ chưa biết được báo nào đăng...
MINH VIỆT
Giao mùa
Một khi
lá đã lìa cành
Nhuốm màu héo hắt
mỏng manh phận đời
Ngỡ ngàng
xao xác lá rơi
Bâng khuâng
trời đất ngỏ lời
thu sang
Xốn xang
lá chớm mơ màng
Thôi đừng lay nữa
khẽ khàng gió ơi!
NGUYỄN ĐĂNG VIỆT
Dằm cũ
Thẫn thờ giữa bãi đất quê
Lớp, trường, bạn cũ, ùa về trong tôi
Nắng vàng ủ tím vườn đồi
Lá lay lắt lá, thả lời heo may
Bây giờ tay chẳng cầm tay
Kéo co, đánh đáo, nát khoai ruộng màu
Bây giờ chẳng được mi tau
Cánh diều, bóng bưởi với âu cá cờ
Thầy cô, biết ở nơi mô
Để con tim nhớ ngẩn ngơ dáng thầy
Thiêng liêng trường cũ dằm này
Dào lên ấm áp, bạn thầy quanh tôi
Chiều se, chậm bưóc bồi hồi
Một con cò trắng vỗ trôi tháng ngày.
NGUYỄN HUY ANH
Lục bát
Nồng say không bõ lạnh lùng
Biệt ly cho thấu tương phùng quạnh hiu
Nghe như mưa gió ùa về
Mùa nay lá ngập cận kề mùa xưa
Đường trăng cong một câu đùa
Mông lung dẫn dụ cây thưa đứng chờ
Ngày qua đổ tại bây giờ
Thân như đá lỗi hẹn hò sóng xuôi
TÔ VĂN HIỆU
Tiếng gọi quê hương
Hôm nay tôi muốn quay về
Con sông cũ với lũy tre đầu làng
Thăm gò đất bị bỏ hoang
Cỏ may lẫn với hành trang tuổi khờ
Quê ơi ! Có tự bao giờ
Chân trần tôi chạy bên bờ ruộng sâu
Bố hì hụi với con trâu
Bà tong tả với gánh trầu trên vai
Mẹ tôi chân bước mệt nhoài
Áo thiếu nữ nay đã phai nửa đời
Ê.a... gọi tiếng quê ơi!
Tôi và lũ bạn cùng chơi chắt chuyền
Trăng cong như một chiếc thuyền
Chở tôi với những hão huyền ra đi
Bao năm ước được những gì
Tôi lăn như một viên bi cuối chiều
Ước mơ mình hóa cánh diều
Tôi về lặng với những điều ngày xưa
HUỲNH MINH TÂM
Sương đêm
Tôi đã rãi hoa hồng
Và những giọt sương đêm
Lên con đường tuổi trẻ
Theo mùa chim rộng cánh bay
Những đóa hồng tàn rụi
Mà sao những giọt sương đêm
Như vẫn còn vẫn còn
Mỗi đêm dài tĩnh lặng
LIÊN NAM
Huế
Anh từ trong mây trắng Hải Vân ra
Đã gặp em xứ Huế
Sông Hương xanh một màu xanh da diết thế
Áo trắng nón nghiêng ai đã qua cầu
Ai một thuở luồng rừng A-Lưới
Suốt đêm ngày nhớ dáng bồ câu!
Đất Huế đất của người thơ, mộng
Bao nhiêu lâu đài lăng tẩm cung vua
Khi đi bên em lòng anh hai ý nghĩ
Huế bây giờ trai trẻ khác ngày xưa.
Người hiện đại bước lên thềm đá cũ
Các ông quan văn võ đứng chầu
Nghệ sĩ tài năng bẳt các ông đứng mãi
Để nhân tình biết Huế một thời đau!
Đến với Huế những ngày sau mưa bão
Dòng Hương Giang vẫn sáng ánh đèn đêm
Anh mải mê tìm người áo tím
Đôi mắt mình thức ngủ không yên!
TÂN LĨNH
Bình minh trên núi
Tặng Minh Đức - Triều Tâm Ảnh
Nhà sư áo vàng
Thả mùa xanh lên núi.
Cây chưa cao
Đã giang tay vẫy gọi,
Làm rừng.
Thú từ đâu tìm lối trở về.
Chim đến hót vang.
Hoa chạy khỏi ngày tàn,
Quay lại.
Tìm cõi từ bi,
Theo Thầy lên núi.
Làm mùa xanh,
Và làm bình minh.
NGUYỄN THANH MỪNG
Nghiệp
Nào tôi có thể nguôi quên
một thời tôi chỉ là tên đẽo cày
giữa đường mất vốn trắng tay
ngùi trông chớp bể mà vay mưa nguồn
Những rơi vãi của càn khôn
tư mùa rỗ gót mót bòn tiêu pha
xin bùn hoang gié lúa ma
xin mây thôn ổ khúc ca mục đồng
Tôi nghêu ngao gánh nước sông
nhộn nhàng hai chiếc giỏ bồng nan tre
gánh hoài cho dứt cơn mê
bông lài trắng thôi dạt về thủy cung
LÊ QUỐC HÁN
Sám hối thu
Gió qua miền lá rụng
xào xạc ngỡ tiếng mưa
Bầy chim ri sà xuống
cùng trời đất giao mùa
Cung đàn xưa nhặt thưa
mấy nghìn năm cô lẻ
Chuông oằn cong mái chùa
rêu phong đời dâu bể
Kiếp phù du trần thế
ân nghĩa chửa đền bù
Muốn tìm về gốc rễ
kiếp xưa nào vụng tu
Câu thơ nào viết vội
run dưới chiều heo may.
Câu thơ nào cứu rỗi
nương dáng thu hao gầy.
Lương Anh Quang @ 19:21 12/12/2009
Số lượt xem: 704
- Nhà trọ (26/11/09)
- Chùm thơ Ngô Minh (10/11/09)
- Thương nhớ bạn tôi (10/11/09)
- Chùm thơ I.Bunhin (08/11/09)
- Chùm thơ Đỗ Văn Khoái (06/11/09)

Các ý kiến mới nhất